Bin & Domi – Chỉ là một trò đùa thôi mà

 

Bin & Domi – Chỉ là một trò đùa thôi mà

Giờ ăn trưa, Bin vừa đặt khay xuống bàn thì Minh kéo ghế sát lại.

— Ê, xem cái này.

Minh đưa điện thoại ra.

Trên màn hình là một bức ảnh của Tuấn đang ngủ gục trong giờ tự học. Miệng Tuấn hơi há ra, tóc dựng lên một bên.

Bin bật cười.

— Trông buồn cười thật.

— Đúng không?

Minh cũng cười. Mấy bạn bên cạnh xúm lại.

Hải nói:

— Ghép thêm cái này vào.

Hải lấy điện thoại, vẽ hai cái tai lừa lên đầu Tuấn.

Cả bàn cười ầm.

Một bạn khác bảo:

— Gửi vào nhóm đi!

Minh ngần ngừ.

— Nhóm lớp á?

— Không. Nhóm bọn mình thôi.

— Tuấn có trong đấy mà.

— Thì càng vui.

Minh gửi.

Chưa đầy một phút, hàng loạt biểu tượng 😂 xuất hiện.

Bin cũng bấm 😂.

Rồi có người viết:

“Ngủ thần.”

Người khác:

“Đăng story đi.”

Hải quay sang Bin.

— Bin, mày giỏi mấy cái này. Làm meme đi.

Bin cầm điện thoại.

Cậu biết làm.

Chưa đến một phút là xong.

Cậu đang định lấy bức ảnh thì Domi xuất hiện trên mép khay cơm.

— Có vẻ vui nhỉ.

Bin đáp:

— Ừ. Có gì đâu. Bọn tớ đùa thôi.

— Tuấn có thấy vui không?

Bin nhìn màn hình.

Tuấn vừa nhắn:

“Xóa đi.”

Một bạn trả lời:

“Ôi dỗi à 😂”

Bạn khác:

“Có mỗi cái ảnh.”

Rồi Minh nói:

— Kệ nó đi. Làm đi Bin.

Bin nhìn quanh.

Minh là bạn tốt của cậu.

Hải cũng thế.

Chẳng ai đang đánh nhau.

Chẳng ai lấy trộm thứ gì.

Chẳng ai ép Bin.

Mọi người chỉ đang cười.

Domi hỏi:

— Cậu thấy cái gì không ổn?

— Tớ không biết.

— Vậy thử bỏ câu “mọi người đều đang làm” đi.

Bin nhìn Domi.

— Nghĩa là sao?

— Tưởng tượng chỉ có một mình cậu và Tuấn ở đây. Tuấn nói: “Xóa ảnh của tớ đi.” Cậu sẽ làm gì?

Bin trả lời ngay:

— Xóa.

Domi gật đầu.

— Thế thì cậu biết câu trả lời rồi.

— Nhưng mọi người sẽ bảo tớ nghiêm trọng hóa vấn đề.

— Có thể.

— Với lại tớ cũng đã cười. Tớ còn bấm 😂 nữa.

— Ừ.

— Vậy bây giờ tự nhiên tớ quay ra bảo mọi người dừng thì giả tạo quá.

Domi chống cằm.

— Cậu lại gặp cái bẫy cũ rồi.

— Bẫy nào?

“Mình đã tham gia rồi thì không được đổi ý.”

Bin im lặng.

Cậu nhìn lại tin nhắn của Tuấn.

Xóa đi.

Hai chữ thôi.

Bin đặt điện thoại xuống.

— Tao không làm meme đâu.

Hải ngạc nhiên.

— Sao?

— Tuấn bảo xóa rồi mà.

— Ôi trời, có mỗi cái ảnh. Nó mai quên ngay ấy mà.

Bin không biết phải trả lời thế nào.

Cậu cũng không muốn biến mình thành thầy giáo của cả bàn.

Thế nên Bin chỉ nói:

— Ừ. Nhưng tao không muốn làm tiếp.

Minh nhìn Bin vài giây.

Rồi Minh cầm điện thoại lên.

— Thôi xóa đi vậy.

— Thật à?

— Ừ. Nó bảo xóa rồi.

Minh xóa ảnh khỏi nhóm.

Không ai nói gì thêm.

Hai phút sau, cả bọn đã chuyển sang tranh luận xem chiều nay đội nào đá bóng.


Trên đường về, Bin hỏi Domi:

— Hôm nay tớ có làm đúng không?

— Cậu nghĩ sao?

— Tớ nghĩ có.

— Vì cậu không làm meme?

— Không hẳn.

Bin suy nghĩ.

— Vì lúc đầu tớ cũng làm theo mọi người. Tớ cũng cười, cũng bấm 😂.

— Vậy?

— Nhưng sau đó có thêm thông tin mới.

— Thông tin gì?

Tuấn không thấy vui.

Domi gật đầu.

Bin nói tiếp:

— Tớ cứ tưởng phải biết ngay từ đầu cái gì đúng cái gì sai.

— Không cần.

— Chỉ cần khi nhận ra thì dừng?

— Chính xác.

Bin đi thêm một đoạn rồi hỏi:

— Nhưng nếu Minh không xóa thì sao?

— Cậu có điều khiển được Minh không?

— Không.

— Hải?

— Không.

— Cả nhóm?

— Không.

— Vậy cậu điều khiển được ai?

Bin chỉ vào mình.

Domi cười.

— Thế là đủ để bắt đầu rồi.


Tối đó, Bin mở điện thoại.

Có một tin nhắn riêng từ Tuấn:

“Cảm ơn nhé.”

Bin nhìn một lúc rồi trả lời:

“Tao cũng cười lúc đầu. Sorry.”

Tuấn gửi lại:

“Ừ. Không sao.”

Bin đặt điện thoại xuống.

Domi không xuất hiện.

Lần này Bin cũng chẳng cần nó.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 01 - Vô hạn có phải là một số?

Chương 02 - Giữa 0 và 1