Con muốn đi đâu trong cuộc đời này?

 

Con muốn đi đâu trong cuộc đời này?

Bin à,

Mẹ đang làm cho con một bản đồ học tập từ lớp 6 đến lớp 9.

Ban đầu, trên bản đồ ấy có lớp 6, rồi lớp 7, lớp 8, lớp 9. Sau lớp 9, mẹ thêm một đoạn nữa: High School.

Nhưng rồi mẹ nhìn nó và thấy có gì đó không đúng.

Bởi nếu cứ vẽ tiếp như vậy, mẹ có thể thêm lớp 10, lớp 11, lớp 12. Rồi đại học. Rồi một tấm bằng nào đó.

Nhưng cuộc đời của con đâu kết thúc ở đó.

Và quan trọng hơn, mục đích của việc học cũng đâu phải để đi hết từ lớp này sang lớp khác.

Thế là mẹ thêm vào cuối bản đồ một phần mới:

🌍 LIFE JOURNEY — WHERE DO YOU WANT TO GO?

Trường học chỉ là một phần của hành trình

Mỗi ngày, trường học sẽ có rất nhiều câu hỏi dành cho con:

Ngày mai phải nộp bài gì?

Bài toán này đã làm chưa?

Bài văn kia đã học chưa?

Kiểm tra được bao nhiêu điểm?

Cô giáo yêu cầu gì?

Những việc ấy có thật. Khi là học sinh, con vẫn cần học cách hoàn thành một vài phần trách nhiệm của mình.

Nhưng mẹ không muốn những câu hỏi đó trở thành những câu hỏi lớn nhất trong tuổi thơ của con.

Bởi còn một câu hỏi lớn hơn rất nhiều:

Con muốn đi đâu trong cuộc đời này?

Nếu một ngày con biết mình muốn đi đâu, chúng ta có thể quay ngược lại và hỏi:

Để đến được đó, con cần biết những gì?

Con cần có những kỹ năng nào?

Con cần trở thành một người như thế nào?

Đó mới là lý do mẹ muốn con học.

Có những thứ không nằm trong bài kiểm tra

Có thể sẽ chẳng có bài kiểm tra 45 phút nào hỏi con cách bình tĩnh lại khi đang tức giận.

Nhưng con sẽ cần nó.

Có thể chẳng có môn học nào dạy con cách nhận ra cơ thể mình đang kiệt sức và cần nghỉ ngơi.

Nhưng con sẽ cần nó.

Không chắc trường học sẽ dạy con thật kỹ cách quản lý tiền, cách nhận ra một quyết định tài chính tồi, cách sử dụng AI mà không để AI suy nghĩ thay mình, cách tự sửa một vấn đề trên máy tính, cách đặt một câu hỏi tốt, cách nhận ra mình có thể đang sai, hay cách tự học một thứ mà chưa có ai đứng trước bảng giảng cho con.

Nhưng mẹ nghĩ đó đều là những thứ một người cần để sống cuộc đời của chính mình.

Vì vậy Life Journey của con có Thinking & Learning, Emotional Skills, Health & Self-Care, Money & Personal Finance, AI, Computer & Digital Independence, Communication & Relationships...

Nhưng mẹ không muốn biến chúng thành mười môn học mới.

Con đã có đủ bài tập rồi.

Đây không phải một syllabus khác.

Không có chuyện thứ Hai học Emotional Skills, thứ Ba làm ba bài Personal Finance, thứ Tư kiểm tra AI.

Mẹ không muốn lấy một ý tưởng về tự do rồi lại biến nó thành một danh sách nghĩa vụ.

Đây chỉ là một tấm bản đồ.

Để thỉnh thoảng chúng ta nhìn lên và nhớ rằng còn cả một thế giới rất lớn bên ngoài những bài tập phải nộp ngày mai.

Và có một phần mẹ không thể viết thay con

Trong Life Journey, mẹ để một nhánh tên là:

🌟 My Own Journey — Dreams → Skills → Projects

Phần này khác tất cả những phần còn lại.

Bởi vì mẹ không biết phải viết gì vào đó.

Và mẹ nghĩ mẹ không nên biết.

Đó là phần của con.

Mẹ không cần một đứa trẻ 11 hay 12 tuổi phải trả lời:

“Sau này con sẽ làm nghề gì?”

Con chưa cần quyết định cuộc đời mình sớm như thế.

Con có thể chỉ cần bắt đầu bằng:

Con đang tò mò về điều gì?

Nếu con thích làm game, hãy thử làm một game rất nhỏ.

Nếu con thích robot, thử chế tạo một thứ gì đó.

Nếu con tò mò về AI, hãy thử dùng AI để tạo ra một project của riêng con.

Nếu con thích vẽ, viết, làm video, thiên văn, máy tính, kinh doanh, động vật hay một thứ kỳ quặc nào đó mà mẹ chưa từng nghĩ tới — hãy thử.

Rồi quan sát chính mình.

Mình có thực sự thích nó không?

Mình muốn tìm hiểu sâu hơn không?

Muốn làm được thứ khó hơn, mình còn thiếu kỹ năng gì?

Và từ đó:

Dream → Skills → Small Experiments → Evidence → Next Direction.

Ước mơ.

Rồi kỹ năng.

Rồi những thử nghiệm nhỏ.

Rồi nhìn vào trải nghiệm thật của mình.

Rồi chọn hướng tiếp theo.

Nếu sau một thời gian con đổi ước mơ thì cũng chẳng sao.

Đó không có nghĩa là con thất bại.

Có thể đơn giản là con vừa biết thêm một chút về chính mình.

Con không cần tối ưu cả cuộc đời ở tuổi 12

Ở cuối bản đồ, mẹ để thêm một câu hỏi:

🗺️ Where am I going now?

Mẹ cố tình viết chữ now.

Không phải:

“Con sẽ trở thành ai?”

Mà là:

“Bây giờ con muốn đi về hướng nào?”

Và câu hỏi ấy cũng không cần trả lời mỗi ngày.

Có khi vài tháng chúng ta mới nhìn lại một lần.

Con đang tò mò về điều gì?

Con đang giỏi lên ở việc gì?

Điều gì khiến con muốn tìm hiểu thêm dù chẳng ai bắt?

Điều gì đang lấy rất nhiều thời gian của con nhưng chẳng giúp con lớn lên?

Có kỹ năng nào nếu học được sẽ mở ra cho con rất nhiều cánh cửa mới không?

Con muốn thử điều gì tiếp theo?

Thế là đủ.

Mẹ không muốn biến Life Journey thành một hệ thống KPI khác để theo dõi con.

Mẹ muốn nó tồn tại để bảo vệ một khoảng không trong cuộc đời con khỏi những KPI.

Một nơi nhắc cả mẹ lẫn con rằng điểm số không phải mục tiêu cuối cùng.

Grade 6 không phải mục tiêu cuối cùng.

Grade 9 không phải mục tiêu cuối cùng.

Grade 12 cũng không phải.

Thậm chí điều thầy cô muốn, điều nhà trường muốn, hay điều mẹ muốn, cũng không thể là kim chỉ nam cuối cùng cho cuộc đời con.

Mẹ có thể giúp con nhìn bản đồ.

Mẹ có thể chỉ cho con những con đường mẹ biết.

Mẹ có thể giúp con chuẩn bị một chiếc ba lô tốt hơn.

Nhưng cuối cùng, người phải cầm chiếc la bàn ấy là con.

Vì đây không phải School Journey.

Cũng không phải Mom's Journey hay Dad's Journey.

Đây là:

Your Life Journey.

Và câu hỏi quan trọng nhất không phải:

“Hôm nay con còn bao nhiêu bài tập chưa làm?”

Mà là:

“Bin, con muốn đi đâu trong cuộc đời này?”

— Mẹ


---------------------------------------------------------------------------------


P.S. — Mẹ muốn nói thêm với con một điều về chuyện học

Bin à,

Dạo này mẹ thấy bài ở trường của con rất nhiều.

Nhiều đến mức mẹ bắt đầu tự hỏi: người lớn có đang vô tình coi thời gian, sức lực và sức tinh thần của các con là vô hạn không?

Nhưng chúng không vô hạn.

Một ngày của con chỉ có từng ấy giờ.

Một bộ não cũng chỉ có từng ấy khả năng tập trung trước khi mệt.

Và tuổi thơ của con cũng chỉ có một lần.

Vì vậy mẹ không nghĩ rằng cứ có bài cô giao là con nhất thiết phải dành toàn bộ sức lực để làm cho thật nhiều, thật đẹp, thật hoàn hảo và cố đạt điểm cao ở tất cả mọi thứ.

Có những bài con cần làm vì đó là trách nhiệm của một học sinh.

Nhưng trách nhiệm không có nghĩa là mọi bài tập đều đáng được đầu tư cùng một lượng thời gian và sức não.

Nếu một việc thực sự không hợp lý, lặp lại quá nhiều mà gần như không tạo thêm việc học, mẹ muốn con dần biết phân biệt giữa:

làm bài để hoàn thành, và
học để thực sự tiến bộ.

Hai việc đó không phải lúc nào cũng giống nhau.

Ví dụ, nếu con làm 10 đề gần như giống nhau, đôi khi giá trị học tập không bằng việc con làm 4 đề, rồi dừng lại và hỏi:

Mình sai ở đâu?

Tại sao mình sai?

Mình thiếu kiến thức, đọc đề không kỹ, hay đang có một kiểu suy nghĩ sai lặp đi lặp lại?

Sau đó tập trung sửa đúng điểm yếu ấy.

Làm 100 câu thì hiện tại đơn không chắc giúp con tốt hơn bằng việc làm 10 câu, phát hiện rằng mình cứ sai ở một cấu trúc nhất định, rồi quay lại hiểu cho thật rõ cấu trúc đó và luyện riêng phần mình yếu.

Một lỗi được hiểu và sửa kỹ đôi khi đáng giá hơn hàng chục câu làm đúng theo quán tính.

Mẹ muốn con học cách này:

Làm → kiểm tra → tìm lỗi → hiểu nguyên nhân → sửa → thử lại.

Không phải:

Làm → làm thêm → làm thêm nữa → mệt → rồi ngày mai lại tiếp tục làm.

Mẹ không muốn con trở thành một cái máy làm bài.

Mẹ muốn con trở thành một người biết học.

Biết khi nào cần luyện thêm.

Biết khi nào nên dừng lại để suy nghĩ.

Biết bài nào quan trọng.

Biết lỗi nào đáng sửa trước.

Biết khi nào mình đã hiểu đủ và thời gian còn lại nên được dùng cho một thứ có giá trị hơn.

Và “thứ có giá trị hơn” đôi khi không phải một bài học khác.

Đôi khi đó là ngủ.

Là nghỉ ngơi.

Là chạy nhảy.

Là đọc thứ con thích.

Là ngồi không một lúc.

Là nói chuyện với ai đó.

Là tò mò về một thứ chẳng có trong bài kiểm tra.

Bộ não cần khoảng trống để lớn lên, không chỉ cần thêm bài tập.

Mẹ vẫn muốn con có trách nhiệm với việc học ở trường.

Nhưng mẹ không muốn con đánh đổi toàn bộ năng lượng của mình chỉ để tối ưu mọi điểm số.

Điểm cao là tốt khi nó đến từ việc con thực sự học được điều gì đó.

Nhưng nếu để lấy thêm một chút điểm mà con phải bỏ đi giấc ngủ, sự bình tĩnh, niềm tò mò và khả năng suy nghĩ độc lập, thì mẹ nghĩ cái giá đó có thể quá đắt.

Về lâu dài, mẹ quan tâm hơn đến việc con biết:

học thế nào cho hiệu quả,

sửa sai thế nào,

quản lý thời gian và năng lượng thế nào,

chọn thứ gì xứng đáng với sự tập trung của mình.

Bởi sau này sẽ không có ai giao cho con một danh sách hoàn hảo những việc cần làm.

Con sẽ phải tự quyết định:

Việc nào quan trọng?

Việc nào chỉ cần đủ tốt?

Việc nào nên bỏ qua?

Và mình nên dành sức lực tốt nhất của mình cho điều gì?

Đó cũng là một phần của việc học.

Có lẽ còn quan trọng hơn cả việc làm thêm một đề nữa.

— Mẹ

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chương 01 - Vô hạn có phải là một số?

Chương 02 - Giữa 0 và 1